Không! Chan Yeol bước lùi, nhìn Baek Hyun như một kẻ đang mắc bệnh lạ. Hắn đưa đôi mắt khinh bỉ gớm ghiếc về phía cậu, đồ bệnh hoạn, tôi cam đoan rằng mình không thích con trai, đừng gặp tôi, cũng đừng chạm vào tôi! Thật ghê tởm!
"Em sẽ không cần phải hầu hạ tôi nữa, cũng không bị tôi đánh đập nữa. Có người giải cứu em khỏi tôi rồi, em vui lắm phải không?" - câu nói này làm cả hai thấy đau lắm. Khốn nạn hơn là tôi lại cam tâm để em làm điều đó.Tôi nói cho em biết, dù có chết tôi
Chương 23: Vậy Cậu Cứ Tiếp Tục Gọi Đi Chương 24: Ai Đánh Ai Chương 25: Mau Nhìn, Soái Ca Chương 26: Anh Ấy Xấu Hổ Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! Ức Cẩm. Hệ Thống Tuyệt Sắc Vưu Vật (NP) Đạm Họa Thư Mặc. Bình Luận (7)
Chú Phước ở với tôi từ đó cho tới cuối 1973 thì thầy trò tôi vào Plei-Me. Chú Phước và chú Minh (sĩ quan truyền tin LĐ24 BĐQ sau này) là hai sĩ quan sau cùng còn ở lại bên tôi, rồi bảo vệ tôi thoát hiểm trong kẽ tóc đường tơ, khi Tiểu Đoàn 82/ BĐQ bị tràn ngập trưa 15
Không vũ lực không hợp tác Tác giả: Thành Tâm Thể loại: Hiện đại, 1x1, tâm cơ phúc hắc độc chiếm dục cường công x ý chí quật cường thụ, cường thủ hào đoạt, gương vỡ lại lành, ngược tâm. Editor: ♪ Đậu ♪ Chương 17. Từ khi giao hẹn đến nay, gã vệ sĩ bị đánh vẫn chưa tỉnh, tôi không…
. Ngô Song thấy chuyện bất bình, giữa đường rút đao tương trợ, nên cô cũng vô tình nổi tiếng trên Wechat. Chính vì thế, mọi người trong công ty thay đổi, nhìn Ngô Song với ánh mắt thiện cảm hơn. Cùng hôm đó, cô đăng ký Wechat, ngay cả các đồng nghiệp trước giờ ít khi nói chuyện cũng lại chào hỏi, khen ngợi hành vi trượng nghĩa của Ngô Song hôm đó. Ngô Song chỉ cảm ơn họ, cũng không thấy phiền hà gì. Đến tối, Ngô Song nhận được cuộc gọi từ tổng giám đốc của công ty_Liêu Tiến, cũng chính là anh họ của Phương Thiếu Tắc. Liêu Tiến Tôi đã đọc được tin tức kia, cô làm rất tốt. Ngô Song Cám ơn. Liêu Tiến Thiếu Tắc tuổi còn trẻ, phiền cô chiếu cố nó nhiều hơn. Ngô Song Vâng. Liêu Tiến Nếu nó có vấn đề gì, cô cứ trực tiếp tìm tôi. Ngô Song Được, tôi biết rồi. Cuộc đối thoại ngắn gọn kết thúc, nhìn màn hình điện thoại mà tâm tình Ngô Song phức tạp. Cô đã làm ở công ty này được bảy năm rồi, Ngô Song nhìn Liêu Tiến từ giám đốc bộ phận một bước lên làm tổng giám đốc. Người đàn ông này rất có năng lực, dã tâm cũng rất lớn, không dễ nhìn rõ tâm tư của hắn như những người khác. Cho nên Ngô Song không rõ, Liêu Tiến nói mấy câu đó với cô, không biết xuất phát từ sự quan tâm dành cho em họ, hay là có ý gì khác? Nếu là vế trước, vậy thì dễ làm rồi. Nhưng, nếu là vế sau.....Ngô Song xoa xoa đầu, cô không muốn nghĩ đến chuyện phức tạp như vậy, cũng không muốn bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành của nhà người ta. Huống chi Phương Thiếu Tắc là âm hồn bất tán, chuyên đi quấn lấy mình. Nói tới Phương Thiếu Tắc, Ngô Song lại càng đau đầu. Cô thật sự không biết được trong đầu hắn là đang nghĩ cái gì, sao lại coi trọng mình như vậy? Hai người bọn họ rõ ràng là hai loại người khác nhau, huống chi cô còn lớn hơn hắn đến bảy tuổi. Hai mươi ba tuổi, cùng lắm hắn chỉ đồng trang lứa với em trai Ngô Địch của cô mà thôi. Nhớ tới Ngô Địch từ nhỏ đến lớn chuyên đi gây hoạ, Ngô Song tin rằng Phương Thiếu Tắc chỉ có hơn chứ không kém. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sáng nay cô đã giáo huấn cho hắn một trận, lại đem tên hắn vào danh sách đen trên Wechat. Dù có to gan lớn mật đến mấy nhưng đến mức này cũng nên biết khó mà lui chứ? Mà cả ngày hôm nay thấy hắn không có ý dây dưa với mình nữa. Nghĩ như thế, Ngô Song lại nhẹ nhàng thở ra, quyết định không quan tâm đến việc của hai anh em nhà này nữa, tắt máy đi ngủ. .........Tâm tình chuyển biến tốt đẹp, Ngô Song yên ổn ngủ một giấc. Đến sáng hôm sau, Ngô Song gặp Phương Thiếu Tắc mặc đồ thể thao đứng dưới cổng tiểu khu. Cô hoàn toàn bất lực, một câu cũng không nói, quay mặt chạy đi. Phương Thiếu Tắc lần này cũng ngoan ngoãn hơn, không nhiều lời nữa, chỉ yên lặng chạy theo sau Ngô Song. Hai người xuất phát từ cửa tiểu khu, người trước người sau chạy ở trên đường, giống như không hề quen biết nhau vậy, trong lúc chạy cũng không nói lời nào. Đến khi chạy gần hết đoạn đường, Ngô Song nhận được điện thoại từ một số lạ. "Xin chào, cho hỏi có phải cô Ngô Song không?""Là tôi, xin hỏi anh là ai?""Chào cô, tôi là cảnh sát Trương, ở cục cảnh sát thành phố, lần trước đã gặp mặt. Xin hỏi hôm nay cô có rảnh không? Về chuyện tên cướp lần trước, mời cô đến cục để lấy lời khai." Cảnh sát Trương ở trong điện thoại nói. "Hôm nay tôi phải đi làm, cuối tuần được không?""Tốt nhất là hôm nay, chỉ hai giờ là đủ rồi. Đây cũng là yêu cầu của việc phá án, hy vọng cô có thể thông cảm.""Được, hôm nay tôi sẽ xin nghỉ hai giờ qua đó." Cúp điện thoại, Ngô Song cảnh giác quay đầu lại, nhìn Phương Thiếu Tắc ở một bên đang nhìn chằm chằm mình. "Cô muốn đi đâu?" Lần mở miệng đầu tiên từ sáng đến giờ, Phương Thiếu Tắc đi lên trước hỏi. "Mặc kệ tôi, liên quan gì đến cậu." Ngô Song ném cho hắn ánh mắt xem thường, cố tình rời đi trước. ......... Để phối hợp điều tra với cảnh sát, người không bao giờ xin nghỉ phép như Ngô Song cũng phá lệ xin lão Du nghỉ phép hai giờ. Lão Du cảm thấy kỳ quái, nhịn không được, hỏi "Ngô Song, xảy ra chuyện gì, sao bỗng dưng lại xin nghỉ?"Ngô Song nói thật "Cục cảnh sát gọi cháu đến lấy lời khai."Lão Du bừng tỉnh, cảm thán nói "Là chuyện bắt cướp lần trước sao? Mấy ngày nay tôi có nghe mọi người nói, tin tức cũng đã xem qua. Nếu không có sự việc lần này, tôi không thể nào nghĩ được cô có bản lĩnh như vậy. Nhìn không ra, thật sự nhìn không ra mà!" Ngô Song khiêm tốn "Giám đốc Du, chú quá khen."Nhưng lão Du lại nổi lên hứng thú, nói "Cô nhìn cô đi, đây là quá khiêm tốn rồi. Làm việc lớn như vậy cũng không nói ra, là muốn tôi trực tiếp tìm vài phóng viên đưa tin thay cô. Sẵn tiện quảng cáo luôn hình ảnh công ty chúng ta, cô nói xem như vậy có tốt không chứ.""Giám đốc Du, ý tốt của chú con xin nhận, nhưng chuyện này con không muốn rầm rộ với mọi người, mong chú thông cảm."Thấy Ngô Song không cảm kích, lão Du có chút mất mặt, đành nói "Cô đã nói như vậy thì tôi cũng không miễn cưỡng. Vậy cô đi nhanh đi, về trễ một chút cũng được, không cần vội."Ngô Song nói câu cảm ơn liền rời đi. Nào biết cô mới khuất bóng sau cánh cửa, lão Du liền nở nụ cười nguy hiểm. May mắn có cơ hội quảng cáo cho công ty tốt như vậy, sao lão Du có thể bỏ qua dễ dàng như vậy. Huống chi lại là miễn phí. Nghĩ thế, lão Du liền cầm lấy điện thoại "Alô, lão Lý phải không? Tôi có tin tức đây, chú có thể đi phỏng vấn một chút....."........ Ngô Song không biết chuyện lão Du đem chuyện riêng của cô ra bán, một mình đến cục cảnh sát cho lời khai. Tới cục cảnh sát, cảnh sát Trương cũng không làm mất nhiều thời gian, chỉ đơn giản hỏi cô về tình huống xảy ra lúc đó, còn mang cô đi nhận diện tội phạm một chút. Tên cướp bó thạch cao, vẻ mặt ủ rũ tiều tụy, không còn bộ dạng ngang ngược như hôm trước nữa. Cảnh sát Trương nhìn Ngô Song giải thích "Vốn dĩ chúng tôi có thể mời cô về lấy lời khai ngay ngày hôm đó, nhưng mà tên cướp này bị gãy xương tay, phải đem hắn đi giám định thương tích trước mới có thể tiến hành thẩm vấn." Nói xong, còn cười tủm tỉm nhìn Ngô Song, "Cô gái, xem bộ dáng mảnh mai yểu điệu này của cô, vậy mà ra tay cũng nặng lắm. Luyện mấy năm?""Mười lăm năm.""Ồ, thật lợi hại, cô luyện cái gì?"Ngô Song "Vật lộn, Taekwondo đều luyện qua, chủ yếu vẫn là nhu đạo.""Thật trùng hợp, tôi cũng học nhu đạo được mấy năm, hôm nào có cơ hội, chúng ta giao đấu thử một chút?"Ngô Song "Không cần."Cảnh sát Trương gãi gãi đầu, không ngờ cô gái này không cho mình chút mặt mũi nào cả. Bỗng nhiên, một anh cảnh sát trẻ tuổi đi lại, vẻ mặt hoang mang, nói "Không hay rồi, cả một đoàn phóng viên đang vây dưới sảnh, có phải có người đã tiết lộ thông tin gì về vụ án rồi không?""Có việc như vậy sao? Để tôi đi xem!" Cảnh sát Trương nói xong, cùng mấy người cảnh sát khác đi ra ngoài. Đúng lúc Ngô Song cũng muốn đi ra, liền theo sau bọn họ. Đi đến sảnh lớn của cục cảnh sát, quả nhiên thấy một đám phóng viên cầm microphone, camera, bộ dáng như hổ rình mồi. "Này, mọi người làm gì vậy?" Cảnh sát Trương hỏi một câu, đám người kia lập tức bao quanh cậu ấy. Cảnh sát Trương cùng với mấy người cảnh sát khác đều nóng nảy, cho là có người trong cục tiết lộ về vụ án, nên phóng viên mới tới như vậy. Bực bội nói "Có chuyện gì từ từ nói, đừng ồn ào, trước tiên giữ trật tự!"Ai ngờ đám phóng viên chẳng thèm để ý đến lời họ nói, trực tiếp đi lướt qua, bao vây Ngô Song lại. Mấy người cảnh sát ngơ ngác nhìn nhau, biểu cảm trên mặt rất vi diệu. Bên này, các phóng viên liên tục hỏi Ngô song "Cô Ngô Song, nghe nói hôm đó chính cô là người khống chế được tên cướp kia giao cho cảnh sát. Vậy hôm nay cô đến để cho lời khai sao?""Nghe nói lúc đó có rất nhiều người, nghe bà bác kêu cứu cũng không ra giúp. Vì sao cô lại không trốn, mà ra bắt tên cướp vậy?""Điều gì khiến cô có thể tin rằng mình bắt được tên cướp? Lỡ không may hắn đâm cho cô một dao thì phải làm sao?"...... Các phóng viên đặt vấn đề rất nhiều, người bình tĩnh như Ngô Song cũng có chút không kịp phản ứng. "Tôi không nghĩ sẽ tiếp nhận phỏng vấn, phiền mọi người tránh ra một chút, toi phải đi về."Ngô Song muốn rời đi, lại bị một đám vây lại, các camera đều hướng về phía cô. Người không biết sẽ tưởng nghệ sĩ bị paparazzi vây quanh. "Cô Ngô Song, chúng tôi biết cô không thích bị để ý như vậy. Nhưng chúng tôi rất muốn phỏng vấn cô, phiền cô trả lời vài câu, chỉ vài câu thôi." Các phóng viên không có ý định buông tha cho Ngô Song. "Thật sự tôi không có gì muốn nói." Ngô Song thực sự bất đắc dĩ, cũng thật phiền phức. Trừ những lúc trao đổi công việc, cô cũng không thường trò chuyện cùng các đồng nghiệp. Huống chi lại bị ánh đèn flash liên tục chiếu vào mặt. Cô cảm thấy có chút bực bội. Ngay lúc này, vang lên một giọng nói "Tôi biết tình huống lúc đó, các người nhường đường một chút, tôi sẽ nói."Tuy rằng không biết người nói câu này là ai, nhưng đám phóng viên vẫn dẹp sang một bên, muốn nhìn thấy mặt vị này. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, thoát cái một bóng người đã xuất hiện giữ đám phóng viên, kéo Ngô Song vụt chạy. Các phóng viên kịp lấy lại tinh thần thì người đã đi mất rồi, chỉ kịp thấy hai người chạy đến ngồi vào một chiếc xe rất đẹp, rời đi. Thật lâu sau, một phóng viên trong đó kêu lên "Ngoạ tào, đó là Maybach* mà!"*Maybach một dòng xe của hãng Mercedes. Ở đầu chương mình có up ảnh, là Mercedes Maybach S600 đời 2017. Loá mắt B-Tuy rằng trên thế giới này mỗi ngày đều phát sinh việc anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng lần này là anh hùng Maybach cứu mỹ nhân đó! Lần này Phương Thiếu Tắc làm có chút hoành tráng nha. Ấn tượng của Ngô Song với tên công tử ăn chơi trác táng này lại xuống thấp một chút. Cô nhìn Phương Thiếu Tắc một bên điên cuồng nhấn ga, trong mắt tràn ngập chán ghét. "Phương Thiếu Tắc! Phương Thiếu Tắc!" Ngô Song một bên hét to. "Cô sao vậy?" Bên kia phương Thiếu Tắc đang cao hứng mà phóng xe như bay trên đường. "Dừng xe!""Cái gì?""Dừng xe, tôi kêu cậu dừng xe!""Cô nói cái gì?" "Tôi nói, tôi kêu cậu dừng xe, cậu vó nghe thấy không?" Ngô Song dốc toàn lực mà nói to. Phương Thiếu Tắc giảm phanh, dừng xe ở ven đường, hỏi "Có chuyện gì?""Mở cửa, tôi muốn xuống xe!" Ngô Song xụ mặt nói. "Làm sao vậy? Tôi lái quá nhanh, cô không thoải mái?" Phương Thiếu Tắc quan tâm hỏi. "Xuống xe, tôi muốn xuống xe." Rốt cuộc Ngô Song cũng không giữ nổi bình tĩnh. Đối với hành động của người hai mươi ba tuổi này, cô đã chịu đựng đủ lắm rồi. "Được, được, xuống xe thì xuống xe!" Phương Thiếu Tắc mở cửa, Ngô Song liền bước xuống, hắn cũng xuống theo muốn hỏi xem đã xảy ra chuyện gì. Không đợi hắn mở miệng, Ngô Song đã hùng hổ xông tới, tay nắm lấy cổ áo hắn, hung hăng nói "Phương Thiếu Tắc, đừng cho là tôi không biết đám phóng viên đó do ai kêu tới? Mấy chiêu trò này của cậu đi lừa mấy nữ sinh mới lớn thì được. Chỉ có nữ sinh ngây thơ mới cho rằng hành vi ấu trĩ này của cậu là vĩ đại. Trong mắt tôi, cậu chỉ là một tên hoa hoa công tử* lái siêu xe!"*Hoa hoa công tử ≈ thiếu gia ăn chơi trác táng, đào Ngô Song mắng một trận, Phương Thiếu Tắc ngẩn ra, vội giải thích "Cô hiểu lầm rồi, đám phóng viên đó không phải do tôi gọi đến. Hôm nay tôi cũng không biết cô đến đó để cho lời khai mà.""Đừng nói với tôi chỉ là trùng hợp, tôi không tin những lời ma quỷ này của cậu! Nào là trùng hợp ở cùng một tiểu khu, vừa vặn cùng chạy bộ? Nói ra những lời này cậu không cảm thấy ngượng sao? Tuổi còn trẻ, không có mục tiêu phấn đấu lại không nghề nghiệp, suốt ngày nghĩ cách gạt phụ nữ, chỉ biết làm phiền người khác.""Ngô Song, cô nói vậy tôi rất tức giận!" Phương Thiếu Tắc đanh mặt lại, cảnh cáo. "Tức giận? Cậu dựa vào cái gì mà tức giận với tôi? Tôi bị cậu làm cho tức chết rồi! Cậu vừa sinh ra đã là đại thiếu gia, ngậm chìa khoá vàng, mới bị nói nặng một chút đã tức giận sao? Cậu có từng nghĩ đến cảm nhận của người khác không? Cậu xem người khác đều thấp kém hơn mình sao? Trên thế giới này chỉ cần cậu nói thì mọi người phải nghe theo sao? Tỉnh lại đi, nếu vậy không phải họ Phương thì cũng chẳng là ai cả!""Bụp." Phương Thiếu Tắc đấm một cú vào mui xe, phát ra tiếng vang thật lớn. Mu bàn tay trầy xước, máu theo đó mà rỉ ra. Đôi mắt hắn đầy tơ máu, nhìn chằm chằm Ngô Song, lạnh giọng, nói "Câm miệng, cô không được mươi chuyện kiểu đó với tôi!"Không được nói vậy với hắn? Hờ hờ, Ngô Song cười lạnh, đối với tên đại thiếu gia này thất vọng đến cực điểm. Đã không còn lời nào để nói. "Thật xin lỗi, theo như cậu nói thì tôi đã làm cho đại thiếu gia cậu đây tức giận. Cậu còn việc gì muốn nói cứ nói, muốn hỏi cứ hỏi. Nếu như không còn chuyện gì, tôi đi trước. Tôi không giống cậu, rảnh rỗi như vậy, tôi rất bận. Bận kiếm tiền, bận tả khoản vay mua nhà, bận nuôi sống bản thân mình. Tôi không có dư thời gian để hiểu biết về cậu, cũng không muốn cậu lãng phí thời gian chỗ tôi. Phiền cậu tránh ra, tôi phải quay về làm."Dứt lời, liền xoay người rời đi, cũng không nhìn hắn lấy một bóng dáng Ngô Song rời đi, lần nữa đấm một cú vào mui xe. Chưa bao giờ hắn cảm thấy mình thất bại như vậy, cô khiêu chiến với sự tức giận của hắn, nhưng hắn không thể làm gì được cô.
Sự kiện “Sắc ma Thành Tây”, độ hot của việc này còn có chưa giảm, mà công việc của Ngô Song thì không thể đình. Lão Du đã đem chuyện tuyển chọn đại tổ trưởng ra bàn bạc lại. Các tổ bắt đầu âm thầm tranh cao thấp với nhau. Ngô Song là lãnh đạo tổ a, tất nhiên không thể để tụt lại, buộc nhân viên tăng ca không biết ngày đêm. Ngay cả người luôn luôn tan làm đúng giờ là Phương Thiếu Tắc cũng “chăm chỉ” không mà người khác chăm chỉ là vì công việc, còn nguyên nhân chủ yếu Phương Thiếu Tắc chăm chỉ lại vì Ngô Song. Bưng trà rót nước, hỏi han ân cần, hắn làm không ít. Chỉ là, Ngô Song một chút cũng không thấy cảm kích rộn như vậy không được bao lâu, lại có chuyện xảy nay, Ngũ Hoa đi lấy đồ chuyển phát nhanh, khi trở về vẻ mặt rất hưng phấn, đem về một cái hộp thật lớn, hô to “Đây đây đây, chị Ngô Song có đồ chuyển phát nhanh đây.”Cô vừa nói xong, tất cả mọi người đều ngừng tay, đi lại chỗ Ngũ Hoa. Ở thời đại toàn dân đều mua hàng online, Ngô Song luôn luôn là một trường hợp đặc biệt, cũng không bao giờ thấy cô mua hàng online, hiện giờ lại phá lệ, tất nhiên sẽ khiến cho mọi người tò mò. “Đây là cái gì? Rất lớn nha!”“Không nặng đâu, không phải là có người ái mộ chị Ngô Song, muốn tạo sự bất ngờ chứ?”.........Trong khi mọi người đang thảo luận, trùng hợp Ngô Song đi ra pha cà Hoa chạy nhanh đem cái hộp đưa qua “Chị Ngô Song, có người gửi đồ chuyển phát nhanh cho chị.” “Tôi?” Ngô Song cũng có chút kinh ngạc, buông cái ly trong tay, nhận lấy cái hộp.“Chị Ngô Song, chị mua thứ gì sao?”Ngô Song lắc đầu, nhìn hộp đồ trước sau đánh giá một chút. Một cái hộp rất lớn, khối lượng không nặng, đoán không ra là ai gửi.“Chi bằng mở ra xem một chút.” Phương Thiếu Tắc đối với món đồ chuyển phát nhanh này có biểu hiện rất kỳ Song nhìn hắn một cái, bắt đầu hoài nghi có phải tiểu tử này lại tạo cho cô sự bất ngờ gì không?Vẻ mặt Phương Thiếu Tắc rất vô tội nhìn Ngô mắt dò hỏi không có kết quả, Ngô Song quyết định mở ra xem. Không nghĩ tới, khi mở ra đã dẫn đến một trận hoảng sợ thét chói hộp chuyển phát nhanh là một con 乃úp bê Tây Dương dính đầy máu, tròng mắt đều bị móc xuống, nhìn rất kinh khi được nhận chuyển phát nhanh, ai ngờ lại là trò đùa ác ý. Tuy rằng Ngô Song không có bị dọa cho hoảng sợ, nhưng mày vẫn nhíu lại.“Ai ghê tởm như vậy chứ, chúng ta báo cảnh sát đi!” Bị dọa như vậy, trong lòng Ngũ Hoa với Tiểu Trà đầy căm phẫn. “Không cần thiết.” Ngô Song cản bọn họ lại, “Người ấu trĩ như vậy, không cần bận tâm. Phi Đao, cậu đem vật này ném đi, những người khác tiếp tục làm việc.”“Nhưng mà.....”“Các người muốn không làm nữa sao?” Ngô Song trừng mắt liếc một cái, không còn việc gì trở vào lão đại đã nói như vậy, dù cho mọi người không cam lòng cũng chỉ có thể bỏ qua, từng người trở về chỗ Đao cầm hộp chuyển phát nhanh chuẩn bị đi ném, Phương Thiếu Tắc tiến lên đoạt lại “Tôi rảnh nhất, để tôi đi cho.”“Ném ra xa một chút.” Phi Đao nói.“Tôi mà làm việc, anh cứ yên tâm.” Phương Thiếu Tắc cười tủm tỉm nói xong, xoay người, cả khuôn mặt đều trầm xuống.............Đã xảy ra trò đùa ác ý như vậy, đổi lại là người khác có lẽ đã sớm bị dọa cho mất mật, nhưng Ngô Song lại giống như không có chuyện gì, cứ theo lẽ thường tăng ca tới tận như mọi người trong công ty đã về hết, Ngô Song cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm. Vừa mở cửa đã bị người ngồi xổm ở cửa hù cho hoảng sợ, nhìn kỹ thấy là Phương Thiếu Tắc, đã vậy còn ngủ mất rồi. “Phương Thiếu Tắc.” Ngô Song kêu, hắn không tỉnh, cô dứt khoát dùng chân đá vào người Thiếu Tắc lập tức tỉnh lại, thoán lớn tiếng hỏi “Ai? Ai dám đá tôi?”Ngô Song đầu đầy hắc tuyến “Tôi còn chưa hỏi cậu, ngồi xổm ở đây làm gì?”"Thì ra là chị sao!” Phương Thiếu Tắc nhẹ nhàng thở ra, rất tự nhiên tiến đến gần Ngô Song, cười tủm tỉm nói, “Tôi chờ ở chỗ này đương nhiên là vì bảo vệ chị đó!”“Dựa vào cậu?” Ngô Song khinh thường nhìn hắn một cái, cất bước rời đi."Này, chị đừng đi mà, từ từ chờ tôi với!” Phương Thiếu Tắc chạy nhanh đuổi kịp, vừa đi vừa nói chuyện, “Chị đừng đi nhanh như vậy, tôi đưa chị trở về, đã trễ thế này để một cô gái về nhà một mình không an toàn.”Ngô Song không để ý đến hắn, cố tình đi Thiếu Tắc vì thế nên vẫn tiếp tục giống mấy bà thím lảm nhảm, ở một bên lầm bầm lầu bầu “Chị cũng đừng cậy mạnh mà ỷ y, rõ ràng có người muốn đe doạ chị. Hôm nay gửi 乃úp bê dính máu, mai không chừng sẽ làm ra chuyện gì bất lợi đối với chị thì sao. Nhưng mà chị yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi, có tôi ở đây nhất định sẽ không để chị bị tổn thương……”Hắn lải nhải như vậy từ trong thang máy đến khi ra ngoài cổng công ty, nghe vậy Ngô Song không thể nhịn được nữa, dừng chân lại, nói “Cậu đưa tôi về nhà, tôi mới càng không an toàn……”Lời còn chưa nói xong, Phương Thiếu Tắc đã đi lên trước, rất tự nhiên nắm lấy tay cô, lập tức đi về phía trước. Ngô Song sợ ngây người, bị hắn kéo đi được vài bước, lúc này mới lấy lại tinh thần, vùng thoát khỏi tay hắn “Phương Thiếu Tắc, cậu làm gì vậy?”“Đưa chị về nhà.” Hắn trả lời tỉnh queo.“Tôi là hỏi cậu dắt…… Dắt tay tôi làm gì?” mặt Ngô Song có chút đỏ Thiếu Tắc sửng sốt một chút “Chị là bạn gái tôi, tôi dắt tay chị không phải rất bình thường sao?"“Ai là bạn gái cậu, cậu không được nói bậy!”“Không phải sao?” Phương Thiếu Tắc hỏi lại.“khi nào tôi đồng ý làm bạn gái cậu, cậu nói cứ như đúng rồi vậy.” Ngô Song tức giận.“Nhưng mà chị đang đeo vòng cổ tôi tặng đó.”Hắn vừa nói xong, mặt Ngô Song càng đỏ hơn, chính cô cũng không biết ma xui quỷ khiến như thế nào, lại đeo vòng cổ Phương Thiếu Tắc tặng mình. Nhưng không phải chỉ là một cái vòng cổ thôi sao, lại không thể chứng minh cái gì, đúng không?“Tôi chỉ là tùy tiện đeo thôi, không chứng minh được gì.” Ngô Song mạnh miệng. “Hơn nữa chị còn giúp tôi gội đầu.”“Đó là bởi vì cậu bị thương.”“Đấy, tôi còn vì chị mà bị thương!” Người nào đó chớp thời cơ nói, hai mắt sáng lấp Song đã hoàn toàn hết chỗ nói rồi, thật lâu sau nghẹn ra một câu “Vậy tôi cám ơn cậu nha.”“Không cần cảm ơn, chỉ cần chị đồng ý làm bạn gá tôi, vết thương nhỏ này tính là cái gì, có ૮ɦếƭ tôi cũng cam lòng.”Phương Thiếu Tắc nói lời này xong, còn cười tủm tỉm, giống như hạng công tử không đứng đắn. Nhưng mà nhớ tới ngày đó hắn không suy nghĩ gì đã chặn lại con dao kia giúp mình, Ngô Song biết, cậu thanh niên trước mắt này cũng không phải đang nói đã không thể ngăn cản được trái tim đang đập rộn ràng trong lòng иgự¢, sợ chỉ cần hắn thả thính thêm chút nữa, cô sẽ phải buông phải νũ кнí đầu hàng mất.“Đừng nói bậy.” Ngô Song nhanh chóng tránh ánh mắt qua một bên, không dám nhìn thẳng Phương Thiếu Phương Thiếu Tắc lại không buông tha cô, bước lại gần, truy vấn “Tôi nói những câu đó là thật, chị đồng ý với tôi đi?”“Không đồng ý.”“Tôi vì chị mà bị thương, chị thật sự một chút cũng không cảm động sao?”“Không cảm động.” Ngô Song máy móc trả lời, rất sợ nhiều lời thêm một chữ cũng sẽ bại lộ nội tâm của mình.“Thật sự không cảm động?”“Đừng hỏi, tôi không thích cậu!” Ngô Song đẩy hắn ra, có chút mất khống Thiếu Tắc bị đẩy đến lui về phía sau vài bước, đứng yên, biểu tình từ kinh ngạc trở nên thất vọng, từ thất vọng biến thành nghẹn khuất.“Được, xem như chị lợi hại!” Hắn tới tới lui lui đi vài vòng tại chỗ, dừng lại nói, “Coi như tôi xui xẻo vì chị đỡ một dao, ai kêu tôi thích chị như vậy, là tôi tự mình đa tình, đáng đời tôi, tôi đành chịu!”Ngô Song vẫn đứng đó không nhúc nhích, trong lòng có chút khó chung quy hắn vẫn không cam lòng, bỗng nhiên lại thay đổi chủ ý “Không được, sao tôi có thể nhận như vậy, chị cũng không phải bạn gái tôi, dựa vào cái gì tôi phải đỡ một dao này chứ? Chị phải bồi thường cho tôi đi!”“Vậy cậu muốn như thế nào?”Phương Thiếu Tắc nhìn Ngô Song không chớp mắt, bỗng nhiên ánh mắt sáng ngời, toàn bộ đều sáng rọi lên “Có! Vậy chị hôn tôi một cái đi, coi như là bồi thường!”Ngô Song sửng sốt, lấy lại tinh thần “Cậu nằm mơ!"Phương Thiếu Tắc vén tay áo lên, nói “Chị nhìn xem, chị nhìn xem, đến bây giờ tôi đã kết vảy đâu, sẹo này chính là tôi phải mang theo cả đời. Về sau tôi cưới vợ, chị nói xem, tôi phải giải thích với người ta như thế nào? Tôi vì chị trả giá lớn như vậy, chị chỉ hôn tôi một cái cũng không chịu, trái tim tôi đau quá mà! Sao mệnh của tôi lại khổ vậy chứ!”Tiểu tử này giở trò rắn không xong, liền đứng bên đường khóc lóc kể lể. Tuy rằng xung quanh không có đông người, nhưng mà hắn nháo lên như vậy, lập tức liền khiến cho mọi người vây xem.“Được rồi, đừng náo loạn.” Ngô Song hạ giọng khuyên bảo."Được cái gì mà được, một chút tôi cũng không được! Vết thương của tôi rất đau, tim tôi càng đau hơn. Chị đã không hôn tôi thì thôi, còn không cho tôi nháo một chút, tôi đến hít thở cũng không thông chị biết không?”Ngô Song không thể nhịn được nữa “Phương Thiếu Tắc, cậu im miệng ngay cho tôi!”“Tôi……” Phương Thiếu Tắc còn muốn Song đi về phía Thiếu Tắc lập tức ngậm miệng, hai mắt trông mong nhìn thẳng Ngô Song “Chị chịu hôn tôi?”Ngô Song tiếp tục bước lại gần hắn.“Đừng đừng đừng, chị để tôi chuẩn bị cái đã.” Phương Thiếu Tắc kích động sửa sang lại quần áo một chút, khom người xuống, nhắm mắt lại, “Đến đây đi, tráng sĩ, không cần quá ôn nhu với tôi đâu!”⊙﹏⊙ Ngô Song đánh một quyền vào bụng Thiếu Tắc thống khổ mà khom lưng ôm bụng, “Chị cũng quá độc ác, không hôn thì thôi, làm gì đánh tôi, tôi……” Nói đến một nửa, hắn ngừng lại, thấy một vật thể quen thuộc lúc ẩn lúc hiện trước mắt cái chìa khóa! Ngô Song giao chìa khóa!“Chị đây là……” Phương Thiếu Tắc đã quên đau, nghi hoặc hỏi.“Bồi thường.”“Bồi thường?”“Bồi thường cho vết thương của cậu.”Hai mắt Phương Thiếu Tắc chợt sáng ngời “Vậy tôi lại có thể đến nhà chị?”Ngô Song không nói chuyện, trực tiếp buông lỏng tay ra, chìa khóa từ trong tay cô rơi xuống. Phương Thiếu Tắc chạy nhanh tiến lên chụp được, nắm trong tay như bảo bối.“Về nhà.” Ngô Song nói xong, xoay người liền rời đi.“Tuân lệnh, nữ vương đại nhân!” Phương Thiếu Tắc tung ta tung tăng đuổi theo một quyền lại cho viên đường, giờ phút này, trong lòng Phương Thiếu Tắc ngọt ra mật, nào còn nhớ rõ vừa rồi là bị cô đánh?Mắt thấy hai người càng đi càng xa, ba người mặc đồ đen, đeo kính đen, đeo khẩu trang kín mít lén lút nhảy ra từ góc Hoa “Tôi đã nói hai người bọn họ có điểm bấy thường mà!”Tiểu Trà “Trách không được tiểu tử này chê anh họ của tôi già!”Cái lẩu “Chúng ta còn đứng đây làm gì? Tôi muốn đi ăn bữa ăn khuya.”“……”
8 giờ sáng hôm sau, Ngô Song tới công thường, Ngô Song là người đến sớm nhất tổ, nhưng ngày đầu đi làm lại sau khi hết phép, cô phát hiện thế nhưng mình là người đến trễ Hoa, Cái Lẩu, Tiểu Trà, Phi Đao.....ngay cả Phương Thiếu Tắc đã chỉnh tề mà ngồi trong văn phòng, thật sự không thể tưởng tượng. Ngô Song thu lại vẻ tò mò, sửa sang lại quần áo, vừa định đi vào liền thấy Ngũ Hoa bỗng nhiên đứng lên, đi đến trước mặt Phương Thiếu Tắc, hỏi "Đĩa bay, có một vấn đề, tôi nghẹn ở trong lòng đã lâu, không biết có nên hỏi cậu hay không.""Chị hỏi đi." Phương Thiếu Tắc hào phóng đáp lại."Cậu tới công ty cũng đã hơn một tháng phải không? Nhưng chân chính đi làm cũng không đến một nữa, đáng lẽ phải thay đổi người khác, sớm bị sa thải. Vì sao cậu vẫn được ở lại, ngay cả chị Ngô Song đối với cậu làm như không thấy." Ngũ Hoa nói xong, cảm thấy mình nói quá trực tiếp, lại vội vàng bổ sung nói, "Không phải tôi có ý kiến với cậu nha, tôi đơn thuần là tò mò thôi. Chủ tịch tập đoàn chúng ta họ Phương, vừa vặn cậu cũng họ Phương, tôi cùng Tiểu Trà đánh đố, đánh cuộc cậu có phải thân thích của chủ tịch hay không."Từ trước đến nay Ngũ Hoa là người thẳng thắn, nhưng Ngô Song thật không nghĩ tới cô sẽ thẳng thắn đến vậy. Thế nhưng trực tiếp dò hỏi thân phận Phương Thiếu Tắc, hắn sẽ trả lời như thế nào? Là tiếp tục dấu diếm thân phận, hay là thừa nhận tại đây?Ngô Song tò mò đứng đó, đợi xem sự việc phát triển thế văn phòng, biểu tình Phương Thiếu Tắc tức khắc trở nên trầm trọng lên, thở dài, nói "Thật ra tôi nghĩ đã rất cẩn thận không ngờ tới vẫn là bị các người phát hiện......"Tức khắc, toàn bộ văn phòng đều sôi trào, Tiểu Trà đi lại đây liền hỏi "Oa, cậu thật sự là thân thích của chủ tịch sao?" Phương Thiếu Tắc lắc lắc đầu "Đúng là tôi có thể vào công ty là nhờ vào quan hệ, nhưng mà tôi không phải có quan hệ với chủ tịch, thật ra tôi là......""Là cái gì? Là cái gì?" Tất cả mọi người đều đi qua đi hỏi."Thật ra giám đốc Du là chú hai của tôi" Phương Thiếu Tắc trả lời."Vậy là không phải có quan hệ với chủ tịch sao?" Mọi người thất vọng."Sao vậy? Các ngươi sẽ không cho rằng tôi là con trai chủ tịch chứ?" Phương Thiếu Tắc mặt không đổi sắc, tâm không chột dạ Hoa với Tiểu Trà bốn mắt nhìn nhau "Sao có thể a? Cậu cho rằng đang đóng phim truyền hình sao!""Thật ra tôi đúng là con trai chủ tịch đó!" Phương Thiếu Tắc nghiêm mặt nói."Ừ, cậu tỉnh mộng đi." Mọi người lập tức phản cùng Ngũ Hoa đi lại, vỗ vỗ bả vai Phương Thiếu Tắc "Người trẻ tuổi, vẫn là mơ mộng viễn vông. Tôi khuyên cậu nên đi làm đúng giờ, làm việc cho tốt, bằng không, dù cậu có là cháu trai Lão Du, chị Ngô Song sẽ chí công vô tư thôi.""Cám ơn chị Ngũ Hoa nhắc nhở, về sau tôi nhất định đi làm đúng giờ, làm việc thật tốt!" Kỹ thuật diễn xuất này, cũng không tồi. Ngô Song đứng ở ngoài cửa, đầu đầy vạch gì mà "cháu trai", cô cũng không dám động chứ. Nhưng mà nghĩ cách điều hắn đến tổ a là sự thật, rồi chuyện xảy tối hôm qua, nói thật, cô đã không biết nên đối mặt như thế nào với nam nhân kém cô bảy tuổi Song ở trong lòng yên lặng thở dài, lấy lại dũng khí đi vào văn phòng. Cô vừa xuất hiện, tất cả mọi người xông tới."Chị Ngô Song, chị đã đến rồi a, vết thương đỡ rồi sao?""Canh xương hầm hôm qua uống được không? Để em về nhờ mẹ nấu thêm cho chị!""Chị Ngô Song, hai ngày này chị không đi làm, chúng em đã đem đề án kia làm rất tốt, khách hàng rất vừa lòng.".....................Nhiều năm công tác như vậy, đây là lần đầu Ngô Song có cảm giác ấm áp ở công ty, trong lòng cô rất cảm động, nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ nghiêm này, Phương Thiếu Tắc bỗng nhiên đi lòng Ngô Song căng thẳng, lại vô cớ có chút khẩn trương. "Chị Ngô Song, tôi cũng có chút việc, muốn nói riêng với chị." Phương Thiếu Tắc người sôi nổi nhìn về phía Phương Thiếu Tắc, tò mò hắn là làm sao Song thu hồi ánh mắt, làm bộ trấn định mà nói "Cậu vào đây với tôi."Phương Thiếu Tắc đi theo Ngô Song vào văn phòng cô, vừa vào cửa, hắn liền xoay người đóng cửa lại, còn nhấn khóa từ bên được thanh âm cửa bị khóa, trong lòng Ngô Song lộp bộp một chút, vội vàng xoay người, cảnh giác hỏi "Cậu khóa cửa làm gì?"Phương Thiếu Tắc không trả lời, bước đi đến trước mặt cô, vươn một bàn tay ra phía trước."Chìa khóa." Hắn nói."Chìa khóa gì?""Đương nhiên là chìa khóa nhà chị." Phương Thiếu Tắc hợp tình hợp lý mà nói, "Đã nói, chìa khóa nhà chị cho tôi giữ một tháng. Nhưng tối hôm qua chị đuổi tôi ra ngoài, chìa khóa tôi còn để trên bàn, mau trả tôi!""Cậu đang kể chuyện cười sao? Là chìa khóa nhà của tôi, tôi có đưa cho cậu hay không là chuyện của tôi." "Chị nói chuyện không giữ lời!" Phương Thiếu Tắc nổi Song cũng phát hỏa "Còn nói tôi, cậu thì sao? Chúng ta đã ký ước định, cậu có tuân thủ không?""Uớc định cái gì?""Cậu còn hỏi tôi ước định cái gì? Chính cậu ký tên vào ước định, cậu đã quên rồi sao?"Phương Thiếu Tắc như ở trong mộng mới tỉnh "À, chị nói cái ước định kia à."Thái độ này của hắn, Ngô Song nhìn mà giận sôi máu "Nếu cậu phá hủy ước định của tôi và cậu, vậy ước định của cậu với tôi cũng sẽ hủy bỏ. Từ hôm nay trở đi, nhà tôi không cho cậu bước vào nửa bước!""Tôi phản đối!" Phương Thiếu Tắc nóng nảy, "Ai nói tôi phá hư ước định, chị lấy chứng cứ ra đi."Chứng cứ? Thế nhưng hắn còn muốn chứng cứ?"Cậu không biết xấu hổ!" Ngô Song mắng."Lời nói không thể nói như vậy." Phương Thiếu Tắc phản bác, "Tuy rằng ngày hôm qua là tôi hôn chị, phá hủy ước định của chị với tôi. Nhưng mà tôi không ngờ rằng chị có thể hủy bỏ ước định của tôi với chị nha. Quả thật đây là hai chuyện khác nhau, trước đó chị có nói tôi phá hủy ước định liền phải tịch thu ta chìa khóa sao? Giấy trắng mực đen, chị lấy ra đưa tôi xem." Logic của hắn, cũng hay thật."Mặt kệ cậu nói như thế nào, dù sao chìa khóa tôi sẽ không đưa lại cho cậu." Ngô Song quyết định khôn cùng hắn dây dưa nữa. Rốt cuộc với kẻ vô lại thì không cần nói đạo lý."Đưa cho tôi""Không đưa.""Đưa đây!""Không!""Được!" Phương Thiếu Tắc tức muốn hộc máu, "Chị phá huỷ ước định đúng không? Tôi đây cũng phá hủy ước định, tôi đây liền đi nói với mọi người, tôi ở tại nhà chị, tôi còn ngủ chung với chị, ba lần lận!""Được a, cậu còn có thể nói với mọi người, cậu là con trai phương chủ tịch, nên không có ai tin cậu." Ngô Song sẽ không dễ bị uy ђเếק như Thiếu Tắc hơi mỉm cười, lấy điện thoại ra, nói "Nếu có thêm cái này, điện thoại của tôi có không ít ảnh chụp tôi mặc áo ngủ của chị......Này, điện thoại của tôi!"Ngô Song nhanh nhẹn, động tác rất linh hoạt, không chờ hắn nói xong, sớm đã tiến lên, đoạt lấy điện thoại trong tay hắn. Nàng hết hồn, tiểu tử này, thế nhưng chụp lén nhiều ảnh của cô như vậy, ăn cơm, ngủ, đọc sách......Phương Thiếu Tắc cười tủm tỉm mà đem mặt gác lên trên vai cô "Thế nào, tôi chụp ảnh bạn gái chụp tôi đẹp không?"Ngô Song phẫn nộ "Xóa!""Không xóa.""Cậu không xóa, tôi xóa!""Chị xóa cũng vô dụng, tôi đã chuẩn bị trước, có mật mã.""Cậu!" Ngô Song hung hăng đẩy Phương Thiếu Tắc ra, thật muốn đem hắn từ cửa sổ quăng ra này, điện thoại trên bàn vang lên, cô đi lại nghe máy."Chào Ngô tổ trưởng, bên này có vị khách tới tìm cô, nói là bạn của chị, tên là...... À, anh tên gì?""Tần Nghị.""Tên là Tần Nghị, cho anh ta lên không?"Đại sư huynh, sao bỗng nhiên anh ta đến đây? Ngô Song sửng sốt, sau đó nói "Không cần, nói anh ta chờ trong chốc lát, tôi xuống liền."Dứt lời, cô cúp điện thoại, trừng mắt nhìn Phương Thiếu Tắc một cái "Tôi đi xuống một chút, đợi lát nữa lại đến tính sổ cậu!"Phương Thiếu Tắc đút tay vào túi quần, khuôn mặt anh tuấn lại cho cô một cái nụ cười thật tươi, cong cong lông mi, con ngươi trong lòng Ngô Song run lên, lại tới nữa, cảm giác đáng ૮ɦếƭ này!
tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu